Achilles và con rùa

December 21st, 2006 § 1

Có điện thoại từ ĐN. “Thầy Dũng chết rồi” “Vậy hả?”

Không hỏi “Thầy Dũng nào?”.Vì trong suốt mười mấy năm đi học, cả chính khóa lẫn ngoài luồng, có được mấy người đáng gọi là thầy đâu. Ngồi trong trường, trỏ giáo viên giảng viên gọi “lão này, thằng nọ, bà kia, con kỉa,” chịu tiếng vô học, mất dạy. Học xong, rời mông khỏi ghế là quên luôn mắt mũi, ra đường có gặp, nhìn chẳng qua người dưng. Nhưng thầy Dũng thì nhớ. Thầy dạy toán cho lớp chọn trường THCS Lí Thường Kiệt, chuyên phụ trách bồi dưỡng năng khiếu thi thành phố, quốc gia. Người hơi gầy, da hơi ngăm, đeo kính trắng.

Ngày xưa khi mới chân ướt chân ráo lên thành phố, ngồi học cả tháng chẳng ai biết là ai. Tới lần phát bài kiểm tra một tiết Toán, thầy giơ bài lên cho cả lớp xem. Thầy bảo thầy đi dạy đây là lần đầu tiên thấy bài sạch đẹp thế này (đúng là hồi xưa chữ viết sạch đẹp lắm). Rồi thầy hỏi chuyện gia đình. Rồi thầy gọi vào nhóm năng khiếu. Học toán, nhưng mỗi khi viết bài chệch hàng, thầy la. Chữ “Bài làm”, chữ “Giả thiết”, chữ “Điều phải chứng minh” không gạch dưới, thầy trừ điểm. Bút xóa, bút bi, mực đỏ, thầy cấm. Rút giấy đôi làm bài, thầy bắt phải mở bấm tập, không được làm rách giấy. Hồi đó ai cũng cằn nhằn sao thầy kĩ thế, bắt lỗi mấy cái nhỏ nhặt lung tung.

Thầy gọi học trò là con chứ không gọi là em.

Đi học nâng cao toán ở nhà thầy, thầy lại bảo đem mấy bài văn cho thầy đọc. Thầy dặn phải nhìn cuộc sống nhẹ hơn, bởi vì việc gì, người nào cũng có mặt tốt và mặt xấu. Thầy bảo nếu có theo nghiệp văn chương (lạy trời) thì phải cố mà dùng cái tài cho đúng nơi đúng chỗ.

Thầy cũng đàn. Bây giờ không nhớ là thầy đàn hay hay đàn dở, chỉ nhớ là một lần đi học sớm, thấy thầy đang ngồi đàn. Thầy ngoắc vào, đàn cho nghe, rồi bảo “Có thời gian rảnh con nên học đàn.”Hỏi “Chi vậy thầy?” “Không phải lúc nào con cũng có bạn bè bên cạnh con.”

Trong giờ học, thầy kể chuyện Achilles và con rùa. Con rùa bò cách Achilles 6 mét. Achilles chạy nhanh như gió, hỏi sao bao nhiêu lâu thì đuổi kịp con rùa? Rồi trả lời: chẳng bao giờ. Vì để vượt qua 6 mét, trước tiên phải qua 3 mét. Muốn qua 3 mét, phải qua 1,5 mét… Học trò ngơ ngẩn. Thầy bảo: tiệm cận, lên cấp ba, Đại học, các con sẽ biết.

Học hết trung học cơ sở, rời trường đi. Có chân trời mới. Thầy ở lại, dạy tiếp lớp sau. Mỗi lần có lớp mới, thầy lại kể “Ngày xưa lớp trước của các con, có anh An học rất giỏi, mà ngoan, không bao giờ làm phiền lòng thầy.” Không bao giờ? Chắc ý thầy là quá nhiều.

Lên cấp ba, đến Tết vào thăm thầy. Thầy khen càng lớn lên càng đẹp trai. Thầy hỏi chuyện học hành, thi cử. Lên đại học, thầy hỏi có bạn gái chưa.

Nhưng hai cái Tết vừa rồi không vào thăm thầy. Thằng học trò lên Đại học, có bạn gái, có chuyện khác cần phải lo, có nơi khác cần phải đi, hơn là dành chút thời gian vàng ngọc chui vào trong cái hẻm cụt đường Trưng Nữ Vương, đứng trước cổng căn nhà cũ ba gian có cây mận trước sân mà gọi “Thầy ơi.”

Tết này định về thăm thầy, thì thầy mất. Thầy đang dạy thì tự nhiên khó thở. Chở về chưa kịp đến nhà.

 

Thầy cũng mất? Chó mèo thì sống vui, sống khỏe, sống tốt, sống có ích.

Có về chịu tang thầy không? Không. Còn kì thi sắp đến, bài đồ án quy hoạch sắp lên, còn li pạc xỉu buổi sáng đang uống dở, còn đoạn code C# đang viết nửa chừng. Thằng học trò sống tình cảm, biết quan tâm, không bao giờ làm phiền lòng thầy, nay còn nhiều thứ để quan tâm hơn là cái chết của một ông thầy già.

Ừ. Sinh lão bệnh tử là chuyện thường – cứ cho như là thường đi. Bao nhiêu năm rồi không gặp thầy? Từ đây về Đà Nẵng, đi mất bao lâu? Vì muốn đi hết một chặng đường, trước tiên phải đi hết một nửa, rồi một phần tư, rồi một phần tám…

Chẳng bao giờ. Hoặc tiệm cận.

Late at night I

November 17th, 2006 § 0

Find myself again.

A B C và D và E và F. Và G và H.

Và cục cứt.

 

Uống Sài Gòn Đỏ và, một số chai, tự nhiên nhận ra những giấc mộng du của mình vẫn còn thoi thóp thở. Đâu dễ chết. Đâu có gì dễ chết. Con cuốn chiếu muốn chết cũng phải chà bảy lần bằng dép Lào. Con giòi muốn chết phải châm lửa bảy lần bằng điếu thuốc lào. Lão Hạc phải lăn lộn với bả chó cho tới trưa. Bà già còn thổ tả kiết lị cả tháng. Đâu có ai dễ chết.

Sống dai nhách thêm một ít ngày, gặp thêm một ít người, thì ra những cơn mộng ngu vẫn còn hi hóp thở. Như heo Móng Cái trong chuồng, nhai trệu trạo mớ rau gai trộn cám. Như bò Ấn Độ buồn đời nhai cỏ gà bốn túi. Như trâu Mura thẫn thờ nhai lúa xịt rầy đợi ngày làm cà ri.

Vú cách đều nhau, không có vú lép.

Dẹp thôi.

 

Một buổi kia 9h30 thức dậy sớm, bao nhiêu phượng hoàng, rồng cọp, hổ beo, thiên nga, pet, sweetheart thảy đều tan ra thành nước cống, chảy theo luồng Lí Chính Thắng – Đinh Tiên Hoàng. Còn lại là chó, mèo, heo, ngỗng, cái ghẻ, nước mũi, bọt mép, ung bướu, thiếu i-ốt, phù chân voi. Uổng bao công nuôi. Uổng Bao Công nuôi. Hi vọng càng lắm thất vọng càng nhiều. Càng dài càng ngắn.

Rằng chàng Vương quen tật ra cào, hai Kiều sợ hãi chui nấp vào chậu bông. Rằng bao giờ qua tới Tây phương, gặp vỏ chuối giữa đường con mới trượt chân. Rằng từ ngã nhĩ tồn sinh, bỗng đâu trực tiếp phát thanh bóng chày. Tố Như chết mất, rồi Thăng Long thành bình địa, xưa nay chỉ thấy người nay cười khà khà, có ai nghe Nguyễn Kim Thành hô hố khóc đâu. Nguyễn Đình Chiểu mắt lòa mây kéo, Kiều Nguyệt Nga rúc dưới bụi môn chờ Lục Long Quân chỉ là trò mần tuồng tưởng tượng. Bùi Bán Dùi hóa điên hóa ngộ, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn còn ngưỡng vọng chút Mưa nguồn. Chờ đợi làm gì vậy.

Lá văng tứ phía, người em nhỏ thó ngồi nứt thuyền hoa, tình duyên đành loét lở. Vì có những đêm về sáng, đời sao buồn cười. Chí mén. Quá cố nhân. Ọe.

Vì đời vẽ lên con ngựa hồng. Rồi lại vẽ lên con nạ dòng. Rồi bảo đó là hai con rồng.

Nếu có kiếp trước, chắc có kiếp sau. Nếu có kiếp sau, cầu đừng kiếp trước.

 

Một điếu thuốc Bastos chưa chắc đã làm nên mùa xuân.

Gởi mặt giăng

October 5th, 2006 § 0

Người dơi: thức khuya ngủ ngày. Chỉ thiếu sóng siêu âm vỗ vật cản phèng phẹt.

 

Hôm nay trung thu – nghe người ta đồn thế. Trời mưa, đếch thấy trăng sao đâu cả. Một trung thu yên tĩnh hiếm có. Tuyệt.

Nhớn rồi, trung thu chẳng còn gì thú vị nữa. Lân nhảy mới nhìn giống trâu, nhìn lâu giống heo nọc, muốn lấy que gắp phân bò chọc mông đít cho đỡ ngứa tay cay mắt. Ông địa cười nhăn cười nhở, má môi loe loét như thằng ku lở mồm long móng thấy phát gớm, bụng phễnh phệ, áo cụt quần rách đáy, dép râu Biti’s, lăm le hù các bé em tuổi còn vị thành niên. Trong khi đó các bác người lớn rích bố cu lại cực tàn, cứ hăm hở hí hửng treo hai chục ngàn đồng chỗ cao tít tắp gần bệ thờ cụ tổ, báo hại lân trèo toát mồ hôi sôi nước mắt, lắm khi té lật càng chổng gọng, tay chân cha sinh mẹ đẻ có được bao nhiêu khớp xương đều trật ráo hết cả.

Ngày xưa bác Trần Đăng Khoa bảo trăng tròn như cái đĩa, trăng khuyết như con thuyền, thật quả thần đồng nhiều tưởng tượng. Chẳng qua trăng là một cục thiên thạch to to, quay xung quanh một cục đất có thấm nước, cục đất này vốn dĩ đã quay cuồng chung quanh một cục lửa nhiều hê-li lắm cạc-bôn đi-ô-xít, cục lửa này lại quay mòng mòng trên cái trục của chính hắn và từ từ thẳng tiến về một cục khác xa xa có tên zé là Alpha… Đấy trăng là như thế. Làm qué gì có chị Hằng Nga nào ngồi ị bô trong cung Quảng Hàn mà viết thư tình Gmail cho Hậu Nghệ cung hay tiễn tốt bắn chim chèo bẻo? Làm qué gì có Thỏ Ngọc cầm que hút bồn cầu giã cối cắc cùm cum cắc cum cùm cụp? Làm qué gì có chú Cuội cắt trộm lúa cho trâu ăn đặng ngồi gốc đa hóng mát ngắm cảnh country-side lãng mạn nên thơ? Làm qué gì có Tuxêđô mắt lé chuyên nghề phóng bông hồng hỗ trợ mấy mụ thủy thủ nạ dòng và hằm hè tiêu diệt kì hết những thằng Tuxêđô mắt không lé?

Nhớn cả rồi, lừa nhau mà làm gì…

Dù sao cũng chúc mừng trung thu.

Đồ án muôn năm!

October 2nd, 2006 § 0

Như vậy là sau bao nhiêu đêm thiếu ăn ngày mất ngủ, bài đồ án đầu tiên chào năm học mới đã ra lò. Viết ngay một cái entry ăn mừng sự kiện vĩ đại mang tầm vóc thế kỉ.

Một bài đồ án kể ra cũng không phải là cái gì quan trọng, chẳng qua là thêm một cột mốc đánh dấu cho quá trình phát triển của cái sự lầy. Nhẽ ra phải binh bài chủ nhật, bồi bảng thứ hai, lên chì thứ ba, lên kim thứ năm, lên màu thứ sáu, thì đằng này lại ngủ chủ nhật, ngủ thứ hai, ngủ thứ ba, ngủ thứ năm, đến thứ sáu vác tờ giấy A0 trắng tinh khiết Omomatic lên cư xá Thanh Đa cho Thái Minh Nguyên xử lí. Thằng Nguyên lại huy động đàn em thân tín là Thái Minh Toàn vào phụ trợ. Đồng thời lại có bác Huy gầy A3 nhảy vào giúp đỡ. Ba kẻ xúm nhau bồi bảng vào, binh khối lên, giựt cấp xoèn xoẹt, Rotring xỉa ác liệt, Marker đưa khí thế, Leningrad quét tưng bừng, màu sắc chói lọi các kiểu, kết quả là xong tuốt mọi chuyện chỉ trong hai ngày. (Cũng phải nói thêm là trong suốt hai ngày đó thì Phan An ngồi ôm đàn gào thét các bản tình ca bất hủ vượt thời gian như Em hiền như ma xó, Tình khúc đội thiếu niên tiền phong vân vân… nhằm cổ vũ tinh thần các bạn).

Chẳng biết rớt đậu thế nào, nhưng chỉ cần có bài cúng đã là quá dzé.

Ok, vậy bắt chước bác Hai Cù Nèo trên Tuổi Trẻ Cười, tất cả hãy đồng thanh hô to:

– Đồ án muôn năm!
– Đồ án muôn năm!
– Đồ… muôn năm!!!

Darling, Sài Gòn phố

September 30th, 2006 § 2

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa
Tiếng giày gọi đường xưa
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ…
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về …

Ta còn em
Quán nhậu cầu Thị Nghè
Thơm ngào ngạt lẩu dê
Ấm áp nồi thịt chó
Ta còn em mấy con gà móng đỏ
Và chai Vốt ka
Dòng kênh xanh hắc ín
Bình Hưng Hòa tha ma…

Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà
Gã Trương Chi ôm ghi ta
Từng đêm
Hóa đá…
Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga…

Em ơi, Sài Gòn Phố
Ta còn em những hố sâu
Ổ gà, ổ trâu, ổ heo, ổ chó
Ta còn em những trưa trời đứng ngọ
Hai thằng cu té chết giữa bùng binh
Buổi trời mưa
Phóng Honda bất chợt giật mình
Nghe lạnh gáy tiếng còi xe tải
Ta còn em chiếc Best không người lái
Nghe tiếng em thủ thỉ
“Giữ cho em cặp giò”…

Ta còn em giàn thiên lý
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành
Ta còn em chuỗi cười vừa dứt
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo ngày hạ…
Ta còn em tiếng ghi ta
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kì một thuở
Xanh lơ…

Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
mới hỏng hôm qua
Còn em chiếc quần đùi
mới rách hôm nay
Còn em chiếc áo thun
mấy tuần chưa giặt
Còn em chiếc quần Jean
tươm bươm tất bất
Ta còn em
Những buổi tối điếu cày thay thuốc lắc
(Nicotin nguyên chất
thay vì ectasy)
Ngang Hồ Con Rùa chợt hát dấu chim di
Ngang Caraven nhớ đèn hột vịt
Ta còn em khói trời mù mịt
Gió thu thoảng đưa
mùi thịt chín vàng
Một kiếp người
đến chết vẫn thèm ăn…

Ta còn em khuya phố
Mênh mông
Vùng sáng nhỏ
Bàn quán ê a chuyện nàng Kiều
Rượu làng Vân lung linh men ngọt
Mắt cô nàng lúng liếng
Đong đưa
Những chàng trai say suốt cả mùa…

Ta còn em những khúc hát hằng ngày
Mỗi sớm thu em chửi vang đường phố
Chửi mẹ chửi cha, chửi ông tằng cụ tổ
Chửi Chí Phèo, chửi Thị Nở, chửi Nam Cao
Ta còn em
Đêm về khuya gió lạnh một tiếng rao
Ai ăn quịt em chém bay nửa mặt
Ta còn em hôm qua
Chém đinh chặt sắt
Lanh canh, lanh canh!
Ta nợ em hôm nay
Em cho ta nửa ngày…

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em con đê lộng gió
Dòng sông chảy mang theo hình phố
Cô gái dựa lưng bên gốc me già
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá
Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ
Dãy phố buồn
Nghìn năm mắt nhớ

Ta còn em
Mắt vàng đèn đỏ
Những chuyến xe xa lộ
Hằng đêm tải bụi về
Ta còn em bờ kè
Những con gà thơ thẩn
Ta còn em Thanh Đa dơ bẩn
Còn Huyền Trân vang bóng một thời
Ta còn em hầm chui
Mưa rơi đầy vũng
Ngày hôm qua đã đi
và ngày mai đã đứng
PMU18,
ta đợi chờ em…

Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thóang mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…

Ta còn em trận mưa rào
hai mươi phút đủ dâng tràn triều cống
Trịnh Công Sơn nhìn mặt đường cảm động
Một chiều buồn đời tưởng Mít xi xi pi
Ta còn em
mắt long lanh hòn bi
cầm vỏ chai đập đầu thằng phá bĩnh
Còn em kim tiêm
đâm lủng mông thằng bất hạnh
Còn em môi hồng đào
và giọng lưỡi hồng kông.

Em ơn Hà Nội phố
Ta còn em một Hàng Đào
không bán đào
Một hàng bạc
không còn thợ bạc
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy
Ta còn em tiếng gọi trong đêm
Người đi xa trở về
Căn nhà không biển số
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ
Ngày về phố cũ quên tên…

Em ơi Sài Gòn Phố
Ta còn em
Nỗi nhớ lại trào lên
Khi em gọi tên ta sùi bọt mép
Ta còn em
Mỗi chiều về nghẹt bùng binh Xô Viết
mỗi sáng ra chật cứng Mấy Bà Trưng
Ta còn em manh áo miếng cơm
Còn em xe ôm, xích lô, ba gác
Ta còn em nghề thợ giày, thợ bạc
Còn em tha hương Quảng Ngãi, Phú Yên
Ta còn em Bình Định, Quy Nhơn
Còn em Bến Tre trôi dạt về Bến Nghé
Ta còn em mặt mày sứt mẻ
Chẳng có đường nào em chẳng từng qua…

Ta còn em đường lượng mái cong
Ngôi chùa cổ
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương
Ai đó ngồi bên gốc đại
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi
Cuộc đời, có lẽ nào
Là một thoáng
Bâng quơ
Ta còn em những cuộc tình
như một bài thơ
Những nỗi đau gặm mòn phận số
Nhật kí sang trang
Ghi thêm nỗi khổ…

Ta còn em
Trường đua Phú Thọ
Chuyến xe buýt dài
Không thắng chẳng phanh
Những chàng trai ói xuống mửa lên
Những cô gái mặt xanh như tàu lá
Ta còn em
Nét dịu dàng của người soát vé
Vẻ lịch thiệp gen-tờ-lơ-xe…

Ta còn em nóc phố lô xô
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa
Con đường đá lát bao niên
kỉ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già…

Em ơi, Sài Gòn Phố
Ta còn em bài thánh ca đêm
Khi Pete gào Release khản cổ
Còn em ngôi trường trăm năm bê tông hóa
Những li cà phê nghiêng ngả vỉa hè
Ta còn em
Bê tông già gia cố cốt tre
Ta còn em một triệu đồng đóng thuế
Ta còn em
Mua giấy can xông mấy ngàn đồng lẻ
Ngậm ngùi buổi chiều một gói mì tôm…

Ta còn em tháng chạp
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…

Ta còn em tháng năm
Những ngựa xe thành quách còn đâu nữa
Ta còn em tháng ba
Khi đồng lúa mất mùa chim sẻ đói
Còn em tháng tư
hoa gạo chưa nở đã tàn
Ta còn em
tháng bảy quả dầu rụng gãy thời gian
Tiếng xe rác leng keng đường Điện Biên Phủ
Ta còn em trời mưa tháng sáu
Còn em tháng mười lụt tràn vỡ sông
Ta còn em tháng mười hai ga đông
Người chen lẫn ngợm
Ta còn em
Tháng một bến xe buổi sớm
Gà lợn chen nhau…

Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…
Người nghệ sĩ lang thang
hoài,
trên phố
Bỗng thấy mình không nhớ nỗi con đường…

Ta còn em
những giọt sương
Nhòe nhòe nước mắt
Ta còn em
Đứa bé ốm đau ngã tư khóc ngặt
Còn em bà mẹ nghèo ôm con
Áo vá
Quần vá
Chân đất
Đầu trần
Rụt rè trước cổng Đa Khoa

Em ơi! Hà Nội – phố!
Ta còn em cây bàng
Ok, cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố
Ok, nóc phố mồ côi mùa đông
Ta còn em mảnh trăng
Ok, mảnh trăng cũng mồ côi mùa đông…

Em ơi, Sài Gòn phố
Ta còn em con người
How about
con người mồ côi mùa đông…?

Đây là mô?

Đang xem Tá lả bùng binh tại Yahoo! 360 đã ngỏm.