Làm ơn làm phúc…

March 11th, 2011 § 6

(Bài đăng SGTT hôm nay, có kiểm diệt tí).

Đời em khổ lắm các anh chị ạ.

Thế này, nhà em ba đời mạt kiếp. Hoặc cũng có thể là bốn năm đời gì đấy, vì thời gian xa xôi nên em không được rõ. Chỉ biết em sinh ra trong một cái nhà nghèo đói nhất nhì xã, xã em có thành tích ăn độn nhiều nhất nhì huyện, huyện em cứ hằng năm lại thảo đơn xin trợ cấp kinh tế gửi ra tỉnh, mà tỉnh lại chuyển đơn lên nhà nước, cứ thế vô cùng.

Lúc mới sinh em nặng hai kí lô, bé đến mức mẹ em đẻ em ra rồi mà vẫn không biết, cứ hỏi mụ y tá rằng đã đẻ chưa, sao tôi không có cảm giác gì cả, dịu êm quá, cứ như lông ngỗng ấy nhỉ. Mụ y tá vỗ mông em túi bụi, em bèn khóc “oe” và sống lay lắt đến năm mười hai tuổi bằng một cách nào đấy mà người thường không giải thích được. Một bữa, bố em dạy em như tỷ phú số 1 Trung Quốc dạy con rằng thôi nhà ta hết khoai rồi, mày tự kiếm lấy miếng nhét mồm đi nhé. Thế là em nhảy lên mui xe đò ruổi xuống thành phố, giữa đường bị lơ xe tát sưng vù hai má vì tội đi quỵt. Một chữ bẻ đôi không biết, ngày em lang thang ở cống rãnh gầm cầu, bới rác lượm ve chai bán kiếm tiền, đêm em vào công viên lựa chỗ nào ít kim tiêm mà ngủ. Nhiều đêm nhớ bố mẹ quá em không ngủ được, cứ nhìn lên trời đầy sao mà ngâm thơ Nguyễn Bính, nước mắt chảy giàn giụa.

» Vẫn chưa hết, bấm đây để đọc «

Tôi phải làm sao?

March 10th, 2011 § 5

(Bài đăng SGTT tuần trước, chẳng nhớ là số mấy. Bản đăng là bản tự xử còn dưới 800 chữ. Bản đây là bản đầy đủ 1279 chữ)

Tôi là một công dân gương mẫu của thành phố này.

Lúc nhỏ tôi học giỏi, vẫn thường được cử đi thi vở sạch chữ đẹp, thi địa lí, sinh học, lịch sử, lại có lần nhảy bao bố trong hội khỏe Phù Đổng thay cho thằng lớp phó văn thể mĩ đi đêm gió thổi tắt đèn bị lọt cống gãy chân. Lần ấy tôi được huy chương bạc, được tuyên dương dưới cờ, bố mẹ tôi được mời đến dự thính, rất là long trọng.

Lớn lên, đến kì thi đại học, trong khi bạn bè nháo nhào kiếm mấy trường dễ đậu thì tôi đường hoàng đăng kí vào một ngành nọ có điểm chuẩn hai mươi tư. Ba môn thi tôi được hai mươi mốt điểm, cộng thêm ba điểm thành tích nhảy bao bố, thế là tôi từ một thiếu niên điềm nhiên thành sinh viên mắt láo liên.

Tột nghiệp đại học với cái bằng đỏ và thành tích liên tục năm năm là chiến sĩ mùa hè xanh hăng hái, tôi xin vào một công ty nọ. Ngày trước khi đi làm, bố mẹ tôi mở tiệc mừng, mời cả tổ dân phố đến. Cuối bữa tiệc, ông tổ trưởng đứng lên, chân nam đá chân chiêu mà phát biểu như Thào Tháo rằng: con ông bà quả thật đáng sinh. Bố tôi cung tay đáp lễ như Tôn Kiên rằng: cũng nhờ phúc đức khu phố văn hóa.

» Vẫn chưa hết, bấm đây để đọc «

Mô là đây?

Đang xem tàng trữ March, 2011 tại Yahoo! 360 đã ngỏm.