Subhuman race (Pt. 2)

August 31st, 2006 § 0

Vậy là năm cuối cấp 1 trôi qua trong thanh thản. Năm đó, nói như dân Ăng lê, mười một tuổi già.

 

Chui ra thành phố. Đà Nẵng đối với một thằng cu khu vực một miền núi chưa có điện là cả một thế giới sáng chói lóa. Ấn tượng Đà Nẵng: đèn khắp nơi, tám tấc, một thước, thước hai, thước rưỡi, đèn tròn vàng, đèn quả ớt, đèn nê ông, đèn hột vịt lộn, đèn đuôi máy bay Việt Nam Airlines thời còn logo con cò. Đường sá trải nhựa, sạch sẽ, không có cứt trâu, ít cứt chó. Quán cà phê nơi nơi. Quán bi da khắp khắp. Người Đà Nẵng không nói tiếng Quỏang Nôm, nghe nó dịu dàng. Kem Đà Nẵng ngon, không phải là thứ kem đá trộn bằng chân ghẻ và đông lạnh cạnh chuồng heo. Trường Đà Nẵng to, trước sân đặt tượng anh hùng thay vì để mấy con bò vô gặm cỏ.

Quyết định thi vào lớp chọn của một cái trường không có bò gặm cỏ như thế. Năm lớp 6, chễm chệ và may mắn lọt vào lớp 6/1, trường Lí Thường Kiệt. Lí do: nhà gần, đi bộ 2 phút tới nơi. Bắt đầu chiến dịch càn quét và để lại hình ảnh một Icarus, vỗ cánh sáp ong bay phành phạch về hướng mặt giời đặng rớt tõm xuống Biển Đen.

 

Lớp 6. Lớp nửa ghét nửa thích, tất cả xếp sau. Nhờ những cú phát ngôn sặc mùi hôi hám, được thầy Dũng dạy toán đặc sủng dặn dò quanh năm suốt tháng: con nên nhìn cuộc đời với cặp kính màu hồng (Ơ hờ, cũng được, nhưng kính màu hồng đắt tiền lắm, không tin ra Saigon Optic Phạm Ngọc Thạch hỏi giá thì biết).

Lớp 7. Không đeo kính hồng nhưng vẫn có chân trong đội tuyển bồi dưỡng Toán lẫn Văn. Rất tiếc quy định thành phố không cho phép một học sinh được giỏi cả hai môn, cho nên xảy ra một cuộc nội chiến giữa thầy Dũng và bà cô dạy Tiếng Việt. Kết quả cũng na ná như Jean d’ Arc trong cuộc chiến Anh Pháp: đàn bà phải thắng, thế là thằng cu lên giàn hỏa làm một bước ngoặc văn chương. Bắt đầu tư tưởng chống đối cấp trên. Thi năm đó hình như đứng giải an ủi.

Lớp 8. Cô Châu dạy Hóa nhảy vào và bò lê ra khỏi vòng chiến Waterloo. Tiếp tục đi học bồi dưỡng Văn đặng mang lại vinh quang cho người nhớn. Những buổi học Văn trải qua giống như ở Hỏa Lò. Thái độ chống đối thể hiện ra cả hành động lẫn lời nói.

 

Đề văn về nhà:

– Các bạn của em đang tranh luận về mùa xuân và mùa hè. Hãy cho biết ý kiến của em. Hãy bảo vệ ý kiến của em. (Cái khỉ mốc gì cũng của em cả).

Bài làm đọc trước lớp:

“Sáng hôm nay trời đẹp. Em đang bước vào lớp, miệng huýt sáo bài Đội ca, bỗng nghe tiếng bạn Đông nhỏ nhẹ “Mày là con chó”, rồi giọng bạn Thu thì thầm “Mày là con heo”, sau đó là tiếng đấm đá huỵch thụi tùm lum um sùm. Em chạy vào thì thấy con heo đang bặm miệng cắn tai con chó, còn con chó đang ra sức vả mõm con heo. Thấy tình hình quá căng thẳng, biết mình sức yếu không can thiệp được, em liền đi rót một li nước lọc, ngồi bắt chân chữ ngũ ngắm nhìn cuộc đấu đầy tinh thần thượng võ, thầm cổ vũ cả hai đội. Một hồi lâu chừng tàn cây nhang, con heo nằm ngửa, con chó nằm nghiêng, em mới lẹ làng bước đến ân cần hỏi han cho ra nhẽ, thì thành ra là hai bạn đang tranh luận nhau xem mùa nào là mùa đẹp nhất trong năm. Bạn Thu có bố tên là Hạ nên ra sức ca ngợi mùa hè. Bạn Đông lại có mẹ tên là Xuân nên dốc toàn tâm toàn lực bảo vệ mùa xuân…”

Lời cô phê: Thái độ không nghiêm túc, coi thường lối viết văn. Tôi không cho em An học giờ văn của Tôi (“Tôi” viết hoa, gạch đít).

Không cho thế quái nào được? Trong một cái trường toàn mù thế kia, không cho thì lấy ai đi thi? Thế nên mấy hôm sau lại ngậm ngùi đành cho vậy. Không viết hoa, không gạch đít nữa.

 

Một khi đã có một bên nhượng bộ thì bên kia hiển nhiên sẽ lấn tới. Bộ binh Napoléon lùi lại thì pháo binh Wellington tiến lên.

Đề văn về nhà:

– Em hãy bình luận câu tục ngữ “Ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau”.

Bài làm đọc trước lớp:

“…Vì sao ăn cỗ lại phải đi trước? Phải nói ra cho tỏ tường kẻo những thằng kém hiểu biết nó không chịu biết hiểu cho. Vì rằng ngày xưa nước ta còn nghèo chưa nhập khẩu được xe Cub bên Tàu về, xe đạp thì lại là xa xỉ phẩm, cho nên các cụ cứ phải lết bộ suốt tháng quanh năm. Đường sá lại kém quy hoạch, hành trình đã dài lại càng dài thêm. Mà ăn thì như hạm. Mỗi khi có giỗ, chủ nhà nâng đôi đũa lên hô “MỜI”, mới đặt cây đũa xuống chưa kịp gắp miếng lòng heo, nhìn lại đã sạch nhoáng cả mâm rồi. Cho nên gì thì gì, cứ đi trước hưởng lợi. Mời 12 giờ trưa thì phải đi từ gà gáy sáng. Mời 10 giờ thì lồm cồm bò dậy lúc nửa đêm. Còn nếu mời 8 giờ thì phải gói ghém cơm xôi đi từ tối hôm qua mới mong được bữa.

Lội nước thì ngược lại. Đường sá ngày xưa đâu có giống bây giờ. Ngày xưa, trời nắng thì bụi mù như sương Đà Lạt, trời mưa thì bì bõm tựa đầm lầy U Minh. Mỗi khi mưa xuống nước ngập đen thui, phân trâu phân ngựa lềnh bềnh, lại có cả hố hầm, mẻ chai, miểng chén. Bác nào bất cẩn trước hết ăn một cắt giữa gan bàn chân tóe máu, sau đó lại giẫm bôi cứt bò vào, ngâm nước bùn mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng đi chữa chỗ lang băm, cưa chân có chắc. Cho nên khi lội nước chớ dại làm Marco Polo hay Columbus mà mang họa. Tốt nhất cứ lò dò đi theo hai ngài, thấy Marco Polo sụt hố chỗ A thì nhảy tõm qua chỗ B, thấy Columbus tắm bùn đường C thì chuyển hướng qua đường D, ấy mới chắc ăn, ấy mới cách cư xử của kẻ thức thời…”

Lời cô phê: Có tài mà không có đức là người vô dụng.

 

Lại phải đi thi Văn thành phố. Đề ra: Phân tích bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư. Bài này viết về mẹ. Chà. Múa bút. Chế ra cơ man nào là danh ngôn. Mẹ là chuối sau cau trước, là xôi gà, là mía Cuba. Mẹ là người đặt tỏi vào hộp cơm con mang theo đi học. Mẹ = mc
2. Mẹ = µŊ+[∂*∑⅓]<℮ℓ℅[±]‗♀♂[♣♥♦♠]. Mẹ là α và Ω, là đầu và là cuối… Chế luôn cả tên các nhà tư tưởng lớn: Socraté, Arsitoté, Horacé, Rachel Bolan, Timo Tolkki, Koltipelto, Andy Deris… Giám khảo hoa cả mắt, chẳng biết đúng sai, chấm cho đứng nhất. Ngày biết kết quả thi, cười xém vỡ bụng.

(Còn tiếp)

Subhuman race

August 30th, 2006 § 0

Đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng:

1. Đây là một cái entry mang đầy tính chất cá nhân, kể toàn chuyện cá thể.
2. Có thể không tin. Nên không tin, không tin tốt hơn cho sức khỏe vì nó không chứa cholesterol.
3. Nếu lỡ có tin thì cấm chửi. Chửi không tốt cho sức khỏe, nhất là khi chửi một mình chẳng có ai nghe.
4. Buồn buồn buộc mồm chửi thì nên chửi sao cho nó có văn hóa, đừng để người khác nghe phải chửi lại: Đ.mẹ sao tao ghét mấy thằng/con chửi tục thế.

 

Ok? Bắt đầu (tùng xèng, tùng xèng, ấy ậy ầy ây…)

 

Tôi đã thoái hóa như thế nào?

Cái quá trình thoái hóa nó không bao giờ diễn ra ngày một ngày hai. Thực sự nói như sách bách khoa toàn thư Tam tự kinh thì phàm nhân chi sơ tính bổn thiện, ai ai khi mới sinh ra cũng đều bất lương thiện cả. Phải qua một thời gian dài, do hoàn cảnh xã đưa hội đẩy, mới bắt đầu phân chia ra Năm Cam Sáu Quýt Bảy Bưởi Tám Bòng Chín Chanh Dây Mười Quất Đà Lạt vân vân…

Túm lại là từ khi sinh ra vốn tính người lưu manh… e hèm, tức là từ lúc sinh ra đã mang tiếng nghoan nghoãn (nghoan nghoãn một cách rất là sai chính tả), cho đến khi biết nói biết đi chưa hề hỗn hào với người cao tuổi hay cậy lớn ăn hiếp các bé lớn hơn.

3 tuổi, khi các bạn cùng trang lứa như Thanh Tịnh hay Thạch Lam hay Enrico tung tăng đến trường và viết văn tả mùa thu thì chuồn học ở nhà nuôi cá Hồ Lan, được chị kèm cặp tập đọc chữ O, tập viết chữ A, với làm tính cộng 2 con số.

Học mẫu giáo từ năm 5 tuổi, tức là bé lên năm bé nằm mẫu giáo, phiếu bé ngoan bé sưu tập thường xuyên mỗi tháng một chùm.

Sáu tuổi lên lớp 1, được các bạn tín nhiệm vì công bằng, liêm chính, không tham nhũng, không ăn bớt cứt heo hay sắt vụn ở công trường, không xây nhà bê tông cốt tre, không thi gian cử lận, không in sách độc quyền bán giá cao, không mắc bệnh thành tích, không cá độ mỗi tháng mấy triệu đô, cũng không ị đùn. Kì học đầu năm, các bạn nhất loạt bầu lên làm lớp trưởng. Lớp trưởng cực oách, chuyên vênh mặt đứng hô chào cờ, bắt con dân xếp hàng, đi xin phấn cho thầy, đi mua thuốc lá Dalat cho cô vân vân…

Bảy tuổi mò lên lớp 2, kiêm nhiệm lớp phó. Lớp phó học tập đầu mỗi buổi học chạy nhông nhông như chó dái, dò bài từng con dân, động đứa nào không thuộc là lấy thước nhựa (hai trăm một cây) khảy vào tay hoặc vào đầu, tùy con dân buổi đó đau đầu hay đau tay. Về nhà làm cu rảnh, lấy sách anh chị ra đọc, bắt chước các nhà Ph.D. Cuối năm lớp hai, trọn bộ sách cấp một cho đến cấp ba ngốn tuốt, mặc dù đếch hiểu chữ đui gì sất.

Lớp 3, kiêm luôn tổ trưởng, hay đi thi vở sạch chữ đẹp. Vở cực sạch, chữ cực đẹp, cho nên lần nào thi cũng rớt thẳng cẳng (chắc chúng giám khảo tưởng xé sách in đem đi thi, hà hà).

Lớp 4 đảm đương thêm chức vụ tổ phó, đồng thời làm đội trưởng đội trống ếch, chuyên đi đầu đánh trống hành tiến và trống chào cờ nhân các dịp lễ lớn như lễ Ngưu Lang Chức Nữ, lễ Khuất Nguyên hay lễ Vu Lan. 22/12 lớp 4 còn được ủy nhiệm diễn thuyết trước toàn dân chúng, đọc lời cam kết của thiếu nhi liên đội tiểu học Đại Thạnh cho bà con nhân dân xã cùng nghe, rất chi là tự hào. Mãi sau này lớn lên mới chưng hửng là bên Mĩ có bác Ặc-nôn kia chôm ý tưởng dựng phim True Lie – Lời nói dối chân thật – chẳng biết lúc nào Việt Nam ta mới cứng cựa trong cái chuyện bản quyền tác giả.

Lớp 5 do có thành tích học tập xuất chúng chột mắt giữa đống bù lệch, 36 tháng học được 36 cái bảng danh dự đỏ, trường đặc cách cho học MBA cuối cấp tiểu học dưới thị trấn. Mười một tuổi bắt đầu học xa nhà, tiêm nhiễm các thói hư tật xấu do xã hội đem lại. Ở trọ nhà người dưng, xả rác như người thân, ăn uống như người chết đói, ở dơ như người hủi, nói năng như người vô giáo dục, đồng bào đồng thanh đồng ghét. Cuối năm, thi học sinh giỏi cấp tỉnh, vì không giỏi nên rớt tủm, đã vậy khi quay về quê nhà còn bị đối xử như quạ vào chuồng bồ câu.

(Còn tiếp)

Mô là đây?

Đang xem tàng trữ August, 2006 tại Yahoo! 360 đã ngỏm.